Tuổi thanh xuân


Blog Radio - Tuổi thanh xuân là trang lưu bút ghi lại quãng thời gian đẹp nhất mà ta từng trải qua để rồi mỗi khi ta hoài niệm lại về những kỷ niệm xa xôi của thời tuổi trẻ tràn đầy nhựa sống. Bởi vì vậy người ta ví thanh xuân như một cơn mưa, dù cho có bị cảm lạnh ta vẫn muốn quay trở lại để tắm mưa một lần nữa. Trong số Blog Radio này, xin mời các bạn cùng lắng nghe lá thư tâm sự và truyện ngắn viết về tuổi thanh xuân.

•    Lá thư trong tuần: Cơn mưa thanh xuân

 

Ta  đang sống giữa tuổi thanh xuân của mình. Tuổi mà người ta thường bảo rằng còn rất nhiều bồng bột, nhưng là tuổi người ta có thể yêu và cháy hết mình cho tình yêu, cho những ước vọng, nhiều khi là cho những thứ mù mờ và xa xăm.

Người ta hiện tại có thể cười thật to và rồi bật khóc cũng ngay lúc đó.

Tuổi thanh xuân, lứa tuổi người ta bắt đầu nhặt nhạnh từng chút khao khát để xây đắp lên những ước mơ những hoài bão cho riêng mình. Là khi tất cả không chỉ gói gọn trong những trang nhật kí, là cái nắm tay thật chặt, là tiếng hô vang: “Cố lên!” là những động lực chẳng thể gọi thành tên!

Tuổi thanh xuân, ta lao vào cuộc sống với căng tràn nhiệt huyết. Tràn đầy ý tưởng, khát khao và ước mơ. Thử làm mọi thứ, đương đầu với thất bại, thỏa mãn với thành công.

Tuổi thanh xuân, ta có những niềm vui tưởng chừng như vô tận. Ta vui hết mình với những niềm hạnh phúc, chóng quên đi những nỗi buồn vu vơ. Ta cảm thấy cuộc sống này có biết bao điều tươi đẹp đang chờ đợi khám phá.

Tuổi thanh xuân. Ta có biết bao điều muốn thực hiện, biết bao việc muốn làm,biết bao thử thách muốn trải qua để cảm nhận cuộc sống hay chỉ đơn giản là muốn thử thách chính bản thân mình.

Thời gian trôi qua như mũi tên bay,chẳng chờ đợi ai bao giờ. Ta thường mất một khoảng thời gian để cảm thấy nuối tiếc vì những điều mình đã làm nhưng có thể sẽ mất cả đời để nuối tiếc về những điều mà ta không dám làm.

Vì thế, có thể dù muộn nhưng hãy cứ bắt đầu làm những gì mình thích,sống theo cách mà mình muốn và hãy yêu khi còn có thể.

blog radio 327, gửi thanh xuân của chúng ta

Tuổi trẻ như những thước phim quay chậm chạm vào một thời quá khứ tươi đẹp nhất của cuộc đời chúng ta đó là “Thời thanh xuân”.

Thanh xuân là trang lưu bút ghi lại quãng thời gian đẹp nhất mà ta từng trải qua để rồi mỗi khi ta hoài niệm lại về những kỷ niệm xa xôi của thời tuổi trẻ tràn đầy nhựa sống.

Thanh xuân là cơn gió mang theo những năm tháng ngây ngô, mang theo những khát khao, những niềm vui, nỗi buồn, mang theo cả những yêu dấu về một thời đã xa.

Thanh xuân là gói bỏng ngô cất trong ngăn bàn,là hộp ô mai giấu trộm vào cặp sách, là những bức thư tay viết trong những năm tháng tuổi trẻ mộng mơ, trong sáng, dại khờ

Thanh xuân là  những dấu yêu rồi sẽ tan thành sóng.

Thanh xuân là cơn mưa tầm tã. Dù bị cảm vẫn muốn quay lại đằm mình thêm một lần nữa.

•    Gửi từ Tuấn Đạt Nguyễn


Thời thanh xuân ai cũng có một chuyện tình để nhớ. Ai cũng có một mối tình day dứt cho đến khi nhìn lại đủ để thấy nuối tiếc, mơ hồ, đau khổ và hạnh phúc. Mối tình đầu dù có đẹp đến mấy, sôi nổi và khắc cốt ghi tâm đến mấy cũng chỉ là một khúc nhạc đệm mãi mãi ngân vang nhưng chôn thẳm trong đáy lòng không chạm tay vào được... 

•    Truyện ngắn: Gửi thanh xuân
Chuyện của cô…

Ngày nắng, cô bước về văn phòng khoa cũ. Lâu lắm rồi, ký ức lấm lem của cái thời sinh viên làm cô nhớ. Cofer, cuốn lưu bút đã ố vàng, nhưng vẫn còn hiện rõ. Này đây cái hội trường chật chội nhồi nhét, này đây đám bạn hét hò quậy phá, ăn hàng, ngủ gật, sống chết cùng những ngày thi, vui buồn có nhau.... Này đây những êm đềm hiện lên. Nơi đó, Cô có mối tình đầu

Vẫn là cô, con bé nhỏ xíu, ngây ngô và yêu cuồng nhiệt, gặp anh một lần duy nhất nhưng quyết từ bỏ tất cả chỉ để mong cái duyên sẽ gặp lại.

blog radio 327, gửi thanh xuân của chúng ta

Cofer, nơi cửa sổ ấy, góc hành lang ấy, cho yêu thương đong đầy. Cô biết cảm giác thích thích anh từ cái nhìn đầu tiên, không lạ lẫm như quen từ kiếp nào. Cô nhớ đã dành anh như thế trong gần 2 năm trời, vu vơ, mông lung và không phiền muộn, cô không thích yêu thầm, nếu đã thích một người, không nói ra thì điều đó không còn ý nghĩa nữa. Nên cô chấp tay cầu Thượng Đế mang anh về bên cô.
Người đã nghe thấy.

Là nơi cổng trường cô xấu hổ đứng nép vào một góc nhìn anh run lẩy bẩy. Là những chiều hẹn hò cô nắm vạc áo anh bay, cô muốn bay. Vẫn còn đó, chung cư nơi cô và anh hẹn hò những giờ tan tầm rộn rã, hội trường 301, 201 lén nhìn trộm anh. Vẫn còn đó những bữa sáng anh chuẩn bị, những ngày thi hai đứa cuống cuồng học bài, những giờ tan trường anh đón đưa, những ngày Đông lùm xùm áo len, vẫn thích một bàn tay ấm. Ngày Tốt nghiệp hai đứa viên mãn cầm tấm bằng thông hành bước vào đời . Vẫn còn đó – cô ngô nghê, suốt đời luôn nghĩ anh là của riêng mình. Cô đã đi qua thời sinh viên bên anh êm đềm như thế

Ra trường, guồng quay cuộc sống làm tấp nập, anh và cô vẫn tròn đầy trong tình yêu. Buổi sáng tay gặm bánh mì, tay nhắn tin anh rằng cô đã đến công ty. Trưa, anh không quên nhắc nhở cô ăn uống đúng giờ kẻo lại bệnh. Chiều chiều đợi nhau về dù quãng đường ngắn xíu. Tối đến ngật ngù vẫn không quên chúc nhau ngủ ngon

Như câu chuyện cổ tích cô kể đi kể lại nhiều lần về anh, về cô ngày đó, ngây thơ vụng dại để suốt đời cô thương, cô nhớ. Hai đứa rong ruổi khắp những con đường Sài Gòn, ăn hàng, dạo phố, cà phê...Vẫn đầy ắp trong cô những lần đầu tiên anh dành. Công viên nước mùa hè cô lẽo đẽo theo anh tập bơi chờ đợi một cái nắm tay cũng đủ làm tim cô rộn ràng, rạp chiếu phim với những tập phim cô chưa bao giờ xem trọn vẹn bởi chỉ cần những giây phút bên anh là đủ, chiếc hôn đầu tiên vội vã. Giang Điền, mới 5h sáng, hai đứa đã hối hả chuẩn bị lên xe, bên nhau cả ngày, chiều lại nuối tiếc sợ xa, cuối cùng chọn đi bộ hết đoạn Trần Hưng Đạo để theo về nhà anh

blog radio 327, gửi thanh xuân của chúng ta

Tính anh chu đáo và cẩn thận, những việc đơn giản nhất như mang khẩu trang ra đường, mặc áo khoác cô cũng vòi vĩnh đợi anh nhắc nhở. Trái gió trở trời tý là anh lo mua thuốc mang đến ngay dù trời mưa hay nắng. Cô ốm yếu, bướng bỉnh, có chút ngang tàng của con gái Miền Trung anh lại chiều chuộng hết mực miễn sao cô thấy vui. Anh cau có khi cô tham ăn nhiều đồ nóng nhưng lại lặng lẽ đi mua nước mát về cho cô. Cuối tuần, tranh thủ chạy hàng chục km về thăm cô. Cả khung trời là của hai đứa, bình yên và ngọt ngào đến kỳ lạ. Hay những khi anh bận rộn vừa học vừa làm là cô xúng xính áo quần leo lên chiếc xe Bus số 6 quen thuộc lên thăm cho anh đỡ vất vả. Sài Gòn với cô chỉ là anh

Cứ thế, thời gian yên bình trôi…

Anh - thứ tình cảm cô cho là xa xỉ và phải cẩn thận. Cô yêu và tôn thờ. Ngày còn nhau anh luôn hiện diện khi cô cần, che chở, yêu thương.  Anh thích cô cười, nhìn hiền hòa và hồn nhiên, thích cảm giác thoải mái khi bên cô. Còn cô yêu hết tất thảy những gì thuộc về anh, yêu cả những cái ngắt câu nhả chữ vụng về mà anh hay nói là do không rành Tiếng Việt.

Em luôn cẩn thận
Sợ rằng đánh thức tình yêu
Nên từng bước vứt bỏ bản thân
Chỉ để thuận theo anh


Có thể tình yêu anh dành cho cô không nhiều như cô đã dành cho anh, nhưng suy cho cùng tình yêu đâu phải mua bán, nếu nhất thiết có người yêu nhiều hơn, người đó là cô cũng chẳng sao. Rồi nhiều khi vu vơ cô hỏi:

-    Anh này, em có phải mối tình đầu của anh không nhỉ?

-    Ừ!

-     Vậy sau này, anh đừng quên em nhé.

Anh cốc đầu: “Em cứ hay nói gở”.

blog radio 327, gửi thanh xuân của chúng ta

Cô - người từng phải đánh đổi nhiều thứ để được ở bên anh. Khi có nhau, cô ước thời gian dừng lại. Ngay lúc này để bên anh mãi mãi, không rời. Rồi lại tự vẫn mình cô liệu có phải là người con gái dành cho anh? Anh quá tốt. Những giằng xé nội tâm khốc liệt. Cô thêm hao gầy. Những lần nhìn anh ngủ, những lần ngồi sau anh, những lần giả vờ cố tỏ ra lạnh nhạt cô không thắng nổi con tim mình. Anh có nhớ, khi còn yêu, cô luôn nhường anh cúp máy trước, luôn nép mình đợi bóng anh khuất dần, cô nghĩ đó là thương

Ai rồi cũng phải đi qua những đoạn đường tăm tối nhất của cuộc đời. Đôi khi có những giây phút sống trong dư thừa tình cảm và nhiều mối quan hệ làm cô không để ý đến những thay đổi nơi anh. Cô - con bé cứ hay bằng lòng vớ hiện tại mà quên mất phải vun đắp. Cái anh cần, nhiều hơn cái cô nghĩ. Cô thấy tình cảm nơi anh nhạt dần mà không biết gọi đó là gì, rất mơ hồ. Anh vẫn bên cô, nhưng sao xa cách lắm. Chợt nhớ ra Thượng Đế rất thông cảm cho cô, nhưng đã đến lúc Người bắt cô phải trả giá cho những đòi hỏi. Cuộc sống của anh, anh phải tự tìm lấy, không phải ở nơi cô. Vậy là, anh sẽ rời xa?

Thời gian và cảm giác sợi dây oan nghiệt nhất cô từng biết đến. Cô cười chính mình, ra cuộc đời anh đâu là của riêng cô, vậy mà vẫn mang niềm tin ngây dại. Rồi anh cũng đi, đúng như những gì cô nghĩ. Người quay lưng, vẫn hạnh phúc hơn người ở lại. Anh thanh thản chứ?

Vẫn còn đó những day dứt, khi anh đi, chắc anh nhẹ nhàng, còn cô là ngày gió ngừng trôi. Một mình, cô độc, cô nếm từng giọt đắng cho riêng mình. Cả quãng thời gian bên nhau ấy, cuối cùng cũng đọng lại anh gượng cười xem cô như bạn. Đúng là đã yêu, từng yêu và thật yêu, nhưng những bộn bề tấp nập làm anh mệt nhoài. Anh sẽ đi tìm những hành trình mới cho anh. Anh, sẽ bắt đầu. Rất khắc nghiệt, cô tưởng mình không chịu được. Nhiều khi đau quay quắt, lại nhớ về anh, như tự an ủi mình. Ước gì dù chỉ một lần được nức nở trong vòng tay anh. Anh đi rất nhanh, vội vã khi cô còn đắm chìm trong ngẫn ngơ, nuối tiếc. Không cãi nhau, không chiến tranh lạnh, không cho cô cơ hội để dừng lại, cho nhiệt tình vơi bớt. Anh mất chút lý trí, còn cô mất cả trái tim

Cô ngày xưa, đã may mắn khi có anh. Cô mơ một giấc mơ dài, đẹp và đáng nhớ, để khi choàng tỉnh dậy anh đã rời xa. Thứ tình cảm nhập nhằng mà đôi khi cô quên mình đang có, đến lúc xa tầm với mới nhận ra cô yêu anh nhiều đến ngần nào. Nước mắt cô không giữ chân được anh. Cô biết mình mất một bàn tay ấm từ dạo ấy và nhận ra “Níu kéo một người không yêu mình cũng giống như đưa tay nắm chặt cục nước đá. Lạnh giá và tê buốt tận xương. Đến khi nó tan chảy thành nước, thấm cạn hết dần xuống mặt đường. Cuối cùng thì bản thân cũng không còn gì cả…”

Nên cô buông

Anh cho cô 30 ngày…

Cô nhớ như in tối hôm đó, đã hạnh phúc nhường nào, cô muốn viết cái kết cho chuyện tình quá đẹp của mình. Cô không muốn bất cứ những đau khổ nào còn tồn tại. Cô muốn mình cũng nhẹ nhàng để đối diện

Cô vẫn thương anh hết lòng, Giống như người ta vẫn bảo: Những giọt cuối cùng luôn là giọt se sắt nhất. Từng tin nhắn, từng dòng chữ, từng lần lặng lẽ chờ thấy bóng anh khuất dần giữa dòng người, từng món quà là thông điệp cô cầu chúc anh hạnh phúc về sau. Cô không nghĩ đó là níu kéo, cô biết mình đang làm gì. Những ân tình cuối dành cho anh, cho chính mình để cô thấy mình đã yêu và được yêu.
Cô đã có…

30 ngày để học cách yêu thương, biết cho đi mà không cần nhận lại, 30 ngày để đưa cô về lại những nơi từng qua, sống chậm, thật chậm…trọn vẹn, thật tâm

Là 30 ngày đủ cho cô lắng đọng bài hát  vốn vẫn thích mà chưa kịp hiểu, để cô tin thật may mắn khi phép màu rồi cũng đến. Cô mỉm cười

30 ngày nhắc cô xem trọng lời hứa, đừng quên để làm cô day dứt. Những lời hứa chưa trả, để suốt đời người ta nợ nhau

Đó là 30 ngày của cô. Đầy đủ, không ân hận, cô đã yêu hết mình, khóc hết lòng. Trong cuộc tình này, cô hạnh phúc, vì đã không còn nợ anh điều gì. Cô vẫn sống, vẫn đi làm, lên mạng, ăn uống đúng giờ, tự chăm sóc bản thân. Còn anh? Bước qua ngày đầu tiên, anh âm thầm từ chối mà không một lý do. Khi còn nhau đã bao giờ anh biết cảm giác mất đi cô sẽ như thế nào? Đã cho chính nhau một cơ hội thật sự? Người ta yêu vì cái duyên, nhưng để đến với nhau cần cố gắng nhiều hơn nữa.

Nhưng anh biết đấy lời hứa của anh về 30 ngày, anh vẫn còn nợ cô 29 ngày

Cuộc sống có quá nhiều ý nghĩa
Mà tình yêu không phải là điều duy nhất
Chuyện giữa anh và em dù có đẹp cũng chỉ là một khúc nhạc đệm
Nhưng em làm sao để cắt đứt những nhớ nhung trong lòng

blog radio 327, gửi thanh xuân của chúng ta

Cô từng gọi tình yêu đó là phép màu, tin rằng những cố gắng, kiên định theo đuổi rồi cũng sẽ thành của mình nhưng cuộc đời không phải là một bộ phim. Cô quen dần, biết định nghĩa rộng ra, yêu là biết cho đi mà không cần nhận lại, đứng ở một vai trò khác để cảm nhận lấy những hơi thở đang tồn tại xung quanh mình bởi anh đã cho cô thấy được nhiều dư vị, một tình yêu quá đổi lớn lao. Ai cũng cần một quãng đời tươi đẹp và hết lòng như thế. Điên cuồng, mộng mị theo đuổi và cống hiến hết mình để khi quay đầu lại không nuối tiếc, thanh thản và mỉm cười.

Quá khứ ngày đó cô xếp lại phía sau, bởi chỉ có cách duy nhất ấy mới khiến cô trân trọng một phần cuộc đời của mình, ghi nhớ những khoảnh khắc của một thời nông nổi ấy. Cô cầu chúc anh bình yên bên một người khác hay ít ra có ai đó sẽ yêu anh, như cô đã từng. Cô lớn lên như thế trong tình yêu chưa bao giờ hết, chỉ là tạm đi ngủ đâu đó. Cô gọi đó là Yêu thương và cô cũng gọi anh là Yêu thương.

Cô cũng từng tưởng anh là ánh trăng sáng nhất cuộc đời cô, nhưng trăng sáng quá đôi khi sẽ lạnh giá

Hát một bài hát, kỉ niệm về thời thanh xuân rồi sẽ qua đi của em
Yêu một người, cư ngây ngô cho đó là suốt đời
Hát một bài hát, kỉ niệm về thời thanh xuân rồi sẽ qua đi của anh
Rồi sẽ có một người luôn luôn bước cùng em mãi mãi không rời xa


Ngày xưa, nơi bờ sông ấy cô đã từng để anh về với con đường anh lựa chọn, thì bây giờ cũng chính nơi đây cô cười: “Anh phải hạnh phúc nhé?”. Cái duyên này, cô trân trọng và lưu giữ. Cuối cùng, nước mắt cô cũng rơi được. Cuộc sống không vô nghĩa. Cô nhận ra, tình yêu không làm người ta chết thực ra nó chỉ đâm một mũi kim vào chỗ đau nhất làm cô khóc lịm dần đến không còn nước mắt.

Chiếc xe Bus số 6 chạy chầm chậm rồi dừng hẳn, có cô bé tóc ngắn cầm điện thoại bước xuống cười giòn tan: "Ngã ba Nhà Thờ, anh đón em nhé!"

•    Gửi từ Hoàng Quỳnh


Tác giả tâm sự: “Hôm nay, mình gửi về chương trình những dòng tâm sự của một cô gái viết về mối tình đầu, đâu khổ, mơ hồ và không chạm tay vào được. Đây cũng như món quà mình tặng cho các bạn và cho chính mình, những ai đã đang và sẽ đi qua thời thanh xuân ấy cùng quay lại và hoài niệm.

Kỷ niệm như rêu
Em bám vào trượt ngã
Tình xưa xa lắm rồi.
Nhưng vẫn không sao cắt được những nhớ nhung trong lòng.
Tuổi thanh xuân người ta sống hết mình và yêu hết mình, nên đôi khi chệch đường, trượt ngã mà cũng không hay. Thế nhưng vượt lên trên tất cả những vui buồn, hạnh phúc hay khổ đau, tuổi thanh xuân vẫn là những trang đáng nhớ nhất trong cuốn nhật ký cuộc đời. Vì vậy “Hãy yêu, hãy sống khi trái tim còn đập những nhịp đập yêu thương. Quá khứ thuộc về ngày hôm qua, nó không mất đi mà sẽ là nơi để ta nhìn lại và biết trân trọng giây phút của hiện tại, trân trọng những gì ta đang có để không vuột mất những điều giản đơn mà lại ý nghĩa trong cuộc đời. Hãy mở cửa trái tim mình để những yêu thương được đong đầy trong ta”.

Yêu thương Có bao giờ trở lại


Có bao giờ yêu thương trở lại?


Tôi giả vờ nhìn chăm chú quyển sách trong tay, thỉnh thoảng liếc sang người con trai ngồi cạnh. Chỉ thỉnh thoảng, khi anh ta không chú ý.

Tôi cũng không rõ mình bị làm sao nữa. Rõ ràng tôi đã qua cái thời thiếu nữ ngây ngô đỏ mặt nhìn trộm người thương. Vậy mà tôi lại ngồi đây, trên xe bus, cạnh người con trai có thể hoàn toàn xa lạ, thỉnh thoảng nhìn lén người ta, thỉnh thoảng lại giật nảy mình khi vai anh ấy chạm vào vai mình lúc xe bus tăng tốc đột ngột. Tôi điên mất thôi!

Tụi bạn thân tôi hay bảo, nếu tình cờ gặp một người đàn ông khiến cho mình ngừng thở trong một giây, phải lập tức dùng hai mươi giây sau đó, can đảm làm mọi trò gian trá và ngốc ngếch nhất để làm quen với anh ta. Quy tắc hai mươi giây sẽ khiến phụ nữ không hối hận vì đã để vuột mất người đàn ông có thể trở thành người quan trọng nhất trong suốt phần đời còn lại của mình. Vì, biển người mênh mông, không dễ dàng tìm thấy tri kỉ. Cũng vì biển người mênh mông, dù tìm thấy mà không đủ bản lĩnh cũng sẽ dễ dàng lạc mất nhau.

Ba lần quay đầu ở đổi lấy một lần đi lướt qua, bảy lần gặp mặt đổi lấy một mối duyên quen biết, và nợ kiếp trước đổi lấy duyên kiếp này.

Tụi nó nói, đã là duyên, vậy tội gì không nắm lấy?

Vấn đề là, tôi cũng không rõ lắm, người con trai xa lạ ngồi cạnh có thực sự khiến ngực trái của tôi thắt lại không, hay trái tim tôi trật nhịp chỉ vì anh ta trông quá giống cậu ấy - mối tình đầu tôi vẫn trân trọng gìn giữ ở một góc rất sâu trong ngăn tủ kí ức.

tựa vào vai anh


                                                            ***
Tôi của tuổi mười lăm chỉ là một con bé gầy còm hay lẳng lặng ngồi trong góc lớp.

Cậu ấy là thằng con trai dẫn đầu mọi trò quậy phá ngoài hành lang mỗi giờ giải lao.

Tôi luôn tự tách mình với phần còn lại của thế giới.

Xung quanh cậu ấy luôn có rất nhiều người, nam hoặc nữ, lớp tôi hoặc lớp bên cạnh, thậm chí đôi lần tôi còn thấy cả mấy đàn em khối dưới.

Tôi thích làm ra vẻ nghiêm túc, thích đọc sách một mình, thích nhìn lén mọi người.

Cậu ấy thích cười, thích nói chuyện, thích bầu không khí đông đúc.

Tôi bắt đầu chú ý đến cậu ấy trong một buổi sinh hoạt Đoàn.

Cậu ấy vốn hát rất tệ. Giọng cậu ấy lên xuống thất thường không quy luật. Cậu ấy chẳng hiểu tí gì về nhịp phách, lại còn luôn ghi tên nốt dưới các bài tập đọc nhạc. Có thể nói, cậu ấy hoàn toàn, là một thảm họa trong mỗi dịp kiểm tra hát đơn giờ Nhạc.

Vậy mà, buổi sinh hoạt hôm ấy, cậu ấy đã đứng trước chúng tôi, hơn ba mươi con người, gào khan cổ một bài hát vớ vẩn tôi chẳng nhớ rõ tên.

Tất cả chỉ để giúp một bạn nữ sợ phát khóc vì bị ép đứng lên hát trước lớp.

Cậu ấy hùng dũng tiến lên giật lấy cái micro, nói: “Này, tớ hát hay hơn, để tớ hát!”

Nét cười trên khuôn mặt cậu ấy đầy gượng ép, bàn tay không cầm micro nắm chặt để cứng đơ sát thân mình.Và cậu ấy che giấu nét xấu hổ bằng cách nhắm chặt mắt hát bất kể trời đất.

Nhưng cậu ấy vẫn hát.

Với cái trí nhớ ngắn hạn của mình, tôi chẳng còn nhớ rõ hình ảnh anh hùng của cậu ấy vào ngày hôm đó. Nhưng tôi lại khắc ghi trong não mình, rất rõ ràng, rằng nụ cười trên môi cậu ấy lúc đó, rất tuyệt!

Tuyệt vời đến nỗi tôi ngay lập tức xác định mình thích cậu ấy.

Đó là thời kì điên cuồng và nhiệt huyết nhất trong tất cả những năm thời niên thiếu của một cô bé trầm lặng. Tôi đã lén lút quan sát cậu ấy mỗi khi chúng tôi ở trong cùng một không gian, từ căng tin trường đến trong lớp học, từ sân thể dục đến bãi gửi xe. Tôi ghi nhật kí mỗi ngày, chỉ để miêu tả cậu ấy đã làm gì trong ngày, và mọi điều cậu ấy làm tuyệt vời như thế nào. Tôi bắt chước những thói quen của cậu ấy, tập quay bút vì cậu ấy làm điều đó rất điệu nghệ, tập uống cà phê đen vì cậu ấy bảo nó ngon, thậm chí tôi còn lùa thằng em ra sân bóng rổ mỗi chiều để có thể ngắm cậu ấy chạy nhảy với trái bóng màu cam sáng.

Yêu thương đầu tiên đến giống như thời tiết chuyển mùa, chậm rãi và đơn giản. Một nụ cười sáng, ánh mắt nhìn thoáng qua, một lời nói đùa vu vơ từ đầu kia lớp học…. và rồi cả thế giới như chuyển mình thay đổi.

Tôi đã lo lắng. Bởi cái thế giới ấy quá đẹp, quá rực rỡ, nhưng cũng quá xa lạ. Tôi thấy gia đình, bạn bè, thậm chí cả chính tôi, đều không quan trọng bằng cậu ấy. Những cảm xúc phức tạp mà tôi chưa bao giờ biết quấn lấy nhau, xiết chặt tôi, khiến tôi chìm đắm đến bất chấp con người mình. Dù rằng tất cả điên cuồng ấy diễn ra trong im lặng.

Không giống con người tùy ý khi trưởng thành, tôi tuổi niên thiếu phải để tâm rất nhiều thứ. Bố mẹ không muốn tôi phân chia tâm trí cho thứ gì khác ngoài học tập, và giáo viên sẽ gọi tôi lên văn phòng nếu phát hiện tôi đang thích ai đó. Quan trọng hơn tất cả, tôi sợ không thể tiếp tục thích cậu ấy một khi tình cảm này bị phát hiện.


                                                             ***

Người thanh niên ngồi cạnh tôi đang ngủ. Anh ta nghiêng đầu sang một bên, khép hờ mắt như thể sẵn sàng đứng phắt dậy nếu có bất kì kẻ móc túi nào dám đụng đến cái ba lô quý giá mà anh ta ôm chặt trong ngực. Lông mi anh ấy rất dài. Tôi có thể thấy chúng rung nhẹ khó chịu khi xe bus đi qua những đoạn đường xóc nảy.

Nếu, tôi chợt nghĩ, nếu như người này là cậu ấy…

Tôi thôi cúi đầu vào quyển sách. Thay vào đó, tôi nhìn ra ngoài đường phố, miệng nở một nụ cười mà tôi biết rằng trông rất giả tạo. Quang cảnh lao vùn vụt qua khung cửa sổ, nhanh đến nỗi khiến tôi không kịp nắm lấy tâm trạng hiện thời trong não mình. Mà không, tâm trạng hẳn là phải tồn tại trong lồng ngực mới đúng.

Tôi đột nhiên khao khát xe bus đến ngay trạm dừng. Dừng chuyến xe, cũng dừng tất cả cái mớ suy tư ngớ ngẩn nãy giờ. Đầu anh ấy khẽ tựa vào vai tôi. Trong giây lát, tôi không biết diễn tả tâm trạng lúc này của mình. Theo buồn bã đến tiếc nuối, theo tiếc nuối đến mệt mỏi, theo mệt mỏi đến … không biết phải làm sao.

Anh ấy đang ngủ trên vai tôi. Phải, anh ấy – một người đàn ông cao gần mét tám, đang tựa vào vai tôi – một cô gái hơn mét sáu tí chút, ngủ say sưa.

Suy nghĩ đầu tiên của tôi là, sao anh ấy có thể ngủ thoải mái với cái tư thế chênh lệch độ cao gần hai chục centimet như thế. Suy nghĩ tiếp đó của tôi là, đầu anh ấy cứng quá, tựa vào vai tôi mới vài phút đã đau mỏi rồi. Suy nghĩ cuối cùng là, hình như hai cái suy nghĩ trên không được trọng tâm cho lắm.

Ồ, phải rồi, tôi đang để một thanh niên xa lạ trông rất giống mối tình đầu  gục ngủ trên vai mình.

                                                               ***

Tôi âm thầm thích cậu ấy đã được gần sáu tháng.

Chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện với nhau quá ba câu. Và thường hai trong số đó đã dùng để mượn bút thước hay vài thứ đồ dùng học tập linh tinh. Khi trưởng thành, tôi thường ngẩn người tự hỏi tại sao bản thân lại thích cậu ấy nhiều đến như vậy. Bởi càng lớn, tôi nhận ra cảm xúc của mình ngày càng chai sạn. Tôi không còn dễ dàng rung động, cũng không dễ dàng đến bên một người. Tình yêu của người trưởng thành có chứa đựng cả tình thân và trách nhiệm. Một tình yêu không đơn giản chỉ là tình yêu.

Nhưng với cậu ấy, tôi biết mình có một tình cảm trọn vẹn không pha tạp.


bong bóng

Có một ngày, khi vừa bước vào cửa lớp, cô bạn thân đưa tôi bức thư gấp đẹp đẽ bằng giấy vở học trò.

Khi mở ra, tôi chỉ kịp liếc phần mở đầu: “Gửi Hà An” và phần kí tên “Minh Duy”.

À, cả ba chữ ghi rất to trước chữ kí cầu kì của cậu ấy nữa: “Tớ thích cậu”

Ai đó đã giật phắt bức thư trước khi tôi có thể đọc được nội dung gần một trang vở học trò. Tôi nhận ra nét chữ của cậu ấy. Tôi lao ra khỏi lớp, mặt nóng bừng, chân tay luống cuống. Tiếng trêu đùa bị bỏ lại nhỏ dần sau lưng.

Một trong những điều khiến tôi bực mình bản thân cho tới tận bây giờ, đó là không giật lại bức thư và xem kĩ từng câu chữ cậu ấy viết cho mình. Khá buồn cười rằng cả lớp tôi lúc ấy đều biết nội dung bức thư, trừ người nhận là tôi. Nghe nói nó được đọc trước lớp, sau đó bị thất lạc trong quá trình chuyền tay của đám bạn nghịch ngợm.

Tôi lại không đủ can đảm để hỏi đứa bạn thân có gì trong bức thư. Nếu lớn hơn một chút, có lẽ tôi có thể đủ can đảm để lấy lại tờ giấy học trò đó giữ cho riêng mình.

Nhưng tôi lúc ấy quá ngốc nghếch. Tôi không biết làm sao với lời thổ lộ đột ngột từ người con trai mình thầm thích. Giống như ngày ngày trông mong hướng về một người, đến khi người ấy quay đầu, tôi lại chạy trốn.


Một chút mừng rỡ, nhưng tôi lúc đó, rất nhiều lại bất an.

Tôi khăng khăng cho tất cả chỉ là một trò đùa. Rồi cố gắng thản nhiên đối mặt mọi người.

Như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra. Như thể lá thư không được đọc buổi chiều hôm ấy chưa từng xuất hiện.

Tôi tạo một cái bong bóng xà phòng, bước vào, từ chối mọi sự thay đổi. Tôi nhút nhát nép mình trong cái bong bóng, ngây ngô nhìn cậu ấy qua lớp màng mỏng ngăn cách. Ánh sáng chiếu vào mặt bóng, từ bên ngoài là cầu vồng bảy màu rực rỡ, nhưng từ bên trong, tôi chỉ thấy một khoảng cách không thể vượt qua.

***

Đầu vai tôi mỏi nhừ. Và người thanh niên vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.

Tôi bắt đầu duyệt qua một lượt các ý nghĩ để có thể tránh khỏi hoàn cảnh này. Tôi có thể đứng dậy vờ như phải xuống trạm. Nhưng trạm chưa đến sẽ làm tôi bẽ mặt rất nhanh. Hay tôi nên dựa lại đầu anh ta?  Anh ta sẽ vì khó chịu mà thức giấc.

Tôi thở dài … Mặt tôi chưa dày đến mức đó. Tôi đành cắn răng tự nhủ với bản thân: chịu đựng, chịu đựng, tiếp tục chịu đựng…Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sâu sắc rằng, khả năng của con người quả nhiên vô hạn. Có điều, nếu người phải chịu đựng bây giờ không phải tôi, tôi sẽ càng mừng rỡ hơn nữa.

Tâm trạng u ám trong lòng tôi rất nhanh biến dạng, trở thành tức giận. Vì người thanh niên đã tỉnh, và với khuôn mặt tỉnh bơ, anh ta cúi đầu bấm điện thoại. Không xin lỗi (hay cảm ơn), không có nét mặt áy náy, không có bất kì biểu hiện khác thường nào trên mặt anh ta.

Tôi thấy cơn giận tràn lên cổ họng, suýt nữa mở miệng chất vấn. Nhưng rồi tôi chợt nhớ ra, chúng tôi vốn là người xa lạ. Suy nghĩ ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng tay vào cơn giận chỉ vài giây trước còn cháy bừng bừng trong lồng ngực. Tôi ngẩn ra, không biết phải làm sao. Bàn tay sớm ẩm ướt vì mồ hôi nắm chặt giấu dưới lớp áo khoác mỏng.

Tôi cụp mắt, thất vọng tràn trề.

Nếu bây giờ gặp lại, tôi với cậu ấy cũng chỉ là hai người xa lạ.

***

Tôi và cậu ấy chưa từng nói chuyện kể từ sau chuyện bức thư tình bị giật.

Cậu ấy vẫn cười, tôi vẫn nghiêm túc. Thi thoảng, khi ánh mắt tình cờ chạm nhau, tôi nhanh chóng quay đi. Tôi không biết bản thân sợ cái gì.  Tôi đoán có lẽ cả đời mình cũng sẽ chẳng thể hiểu nổi “tôi” của khi ấy.

Xung quanh càng im ắng, tôi càng tin rằng mọi chuyện chỉ là một trò đùa của cậu ấy cùng đám bạn. Tôi tự trấn an rằng cậu ấy vốn không thích mình, nên việc lờ bức thư đi không có gì sai trái cả.
Rất lâu sau này, tôi hiểu rằng, yêu thương đầu tiên thật ra rất mong manh, và những thứ làm nó tan vỡ thật ra lại vô cùng nhỏ nhặt. Chỉ là, lúc ấy, tôi chưa đủ lớn, cũng chưa đủ thấu hiểu để đương đầu với thứ tình yêu dễ vỡ ấy.

Tôi hết lòng yêu thương, có lẽ vì sợ hãi. Không thể trọn vẹn, đôi khi cũng là một loại hạnh phúc.

Khi tôi tưởng mối tình đầu của mình cứ như vậy dần bị phủ bụi, cậu ấy lại đào nó lên.

Khi ấy, chúng tôi đang đạp xe về nhà lúc tan trường.

Cậu ấy xuất hiện từ đằng sau tôi và đứa bạn thân một cách bất ngờ, im lặng đạp xe như thể nhờ thời gian góp nhặt thêm can đảm.

Cậu ấy nói: “Mai cho tớ mượn vở Sinh!”

Tôi nói ừ.

Cậu ấy nói: “Vậy cho tớ mượn cậu ngày Giáng Sinh!”

Tôi im lặng.

Cậu ấy nói: “Ba giờ chiều trước tượng đài quảng trường”

Không giống giọng nói mang cười lúc đùa nghịch trên lớp, giọng cậu ấy nghe khá buồn cười. Vài phần lắp bắp vì ngượng ngùng, lại đa phần chứa đựng tất cả nghiêm túc.

Sau đó cậu ấy chạy biến. Để lại tôi ngơ ngẩn chưa hiểu chuyện và con bạn thân suýt té xe vì cười rũ rượi.

Phải mất một lúc tôi mới hiểu cậu ấy hẹn bản thân mình.

Tôi hiểu ý nghĩa một cuộc hẹn.

Tôi vẫn thích cậu ấy. Rất thích, rất thích…

Nhưng tôi mất quá lâu để thuyết phục bản thân rằng đây chỉ nên là một tình cảm vô vọng. Lâu đến nổi tôi thật sự tin rằng chúng tôi thật sự vô vọng, và rằng bản thân chỉ nên âm thầm thích cậu ấy. Tôi biết rõ mình đang sợ hãi, nhưng lại không thể thoát khỏi nỗi sợ này. Tôi tình nguyện để nó nuốt chửng.

 Bất chấp hậu quả, bất chấp hối hận nhiều năm về sau.

Tôi quyết định sẽ đến chỗ hẹn, và nói với cậu ấy quyết tâm của mình.

***

Người thanh niên ngồi cạnh tôi đang gọi điện.

Tôi cúi đầu làm như đang chăm chú đọc sách. Dù mấy dòng chữ nhảy múa loạn xạ, tâm trí tôi cũng không còn đặt ở người con trai ngồi cạnh nữa.

Tôi đã hiểu, người làm cho trái tim mình thắt lại, là cậu ấy, không phải anh ta.

Tôi lại nhớ cậu ấy.

Không phải nỗi nhớ điên cuồng. Không phải nỗi nhớ khiến con người không thể thở nổi, cũng không phải nỗi nhớ đau đớn dằn vặt hằng đêm như trong phim Hàn Quốc.


chờ anh

Tôi vẫn lạc giữa dòng đời, vẫn bị những lo toan thường nhật cuốn đi, vẫn chạy theo những phù phiếm vui vẻ. Nhưng giữa chúng, giữa những khoảng lặng ít ỏi, tôi luôn nhớ đến cậu ấy. Nhẹ nhàng, đằm đắm …
Nhớ cách nụ cười trên môi cậu ấy làm thay đổi tâm trạng một ngày u ám, nhớ bức thư tình không biết nội dung, nhớ cái dáng đạp xe thục mạng sau khi nói lời hẹn …

Lòng thắt một chút, rồi quên đi.

Để khi yên tĩnh, lại nhớ …

Tiếng radio trên xe đang phát bài hát gì đó rất lạ.

“Chờ yêu thương về ngang đời ta
Chờ nắng lên vội vàng
Chờ mãi tiếng cười nói dịu dàng
Còn đó, nồng nàn
Dòng người vẫn vội trôi thật nhanh, chỉ có tôi ở lại
Ôm mãi những kí ức vụng dại …”

“Alo, alo!”

Người thanh niên ngồi cạnh tôi đã thôi nói chuyện điện thoại, thay vào đó, anh ta chạm bàn tay một cách sốt ruột vào màn hình cảm ứng đen thui không tín hiệu.

“Xin lỗi” – Anh ta quay sang nói với tôi sau một lúc vật lộn với cái điện thoại – “Tôi đang có việc gấp. Bạn có phiền không nếu tôi mượn điện thoại một lát?”

Tôi nhìn chăm chăm người thanh niên đột nhiên trở nên lịch sự với tinh thần cảnh giác cao độ. Làm người tốt tôi không ngại, nhưng giả sử anh ta là một kẻ lừa đảo thì sao? Tôi không muốn tài sản của mình ra đi nhờ vào sự cả tin của bản thân. Thêm vào đó, anh ta không hề nói xin lỗi vì đã gục đầu ngủ trên vai tôi.

Người thanh niên nhìn thẳng vào mắt tôi, không hề né tránh. Điều đó khiến tôi bất ngờ. Mắt anh ta đen, lại sâu thẳm. Có một sự thân thiết vô hình cuốn lấy tôi từ đáy mắt.

Tin anh ta. Đâu đó trong đầu tôi vang lên ý nghĩ như vậy.

Tôi lục giỏ xách, đưa anh ta cái điện thoại trắng đen của mình. Tôi không phân vân nữa. Nếu như một cái điện thoại hơn hai trăm nghìn có thể làm cho tôi biết được giá trị một con người, như vậy, con người ấy quá rẻ mạt.

Tôi đem lòng tin đặt cược vào người thanh niên ngồi cạnh. Anh ta nắm điện thoại, mỉm cười rồi bấm số gọi và trả điện thoại sau khi thông báo không có người nghe máy.

Tôi cười mỉm, không nói gì thêm.

***
Đó là một trong những giáng sinh tệ hại nhất trong cuộc đời tôi.

Mẹ tôi phát hiện ra quyển nhật kí tôi viết cho cậu ấy vài ngày trước. Sau đó, nhà chúng tôi giống như một quả bom nổ chậm. Cha mẹ thay phiên khuyên nhủ, la mắng, thậm chí ngăn cấm tôi về thứ “tình yêu” trước tuổi này. Họ nói nhiều về việc nó sẽ ảnh hưởng đến kết quả học tập như thế nào, và rằng họ đã nuôi tôi vất vả để tôi thành người chứ không phải để tôi yêu đương khi đến lớp.

thời gian

Cuối cùng, khi mẹ nắm tay tôi khóc nói rằng bà vô cùng thất vọng, tôi hoàn toàn ngã gục. Một phần, bởi vì tôi không muốn đối kháng. Nếu như ba mẹ lấy đòn roi ép buộc, tôi còn có thể làm trái. Nhưng một khi lấy nước mắt, tôi chỉ có thể ngoan ngoãn phục tùng.

Tôi bị cấm túc suốt kì giáng sinh và cả mấy tháng sau đó. Ngày hẹn, tôi đứng trước cửa sổ, xé rời từng mảnh từng mảnh tấm thiệp tự làm. Tôi đã hy vọng tự tay đưa cậu ấy như một món quà kỉ niệm cho mối tình ngây ngô này. Nhưng có lẽ, tôi quá yếu đuối. Chúng tôi không nói chuyện sau đó. Kể cả khi thi chuyển cấp và học sát lớp khi lên phổ thông.

Thi thoảng, tôi thấy cậu ấy ở hành lang trường. Vẫn nụ cười đ sáng, ánh mắt nhìn thẳng. Nhưng tôi biết, chúng không còn thuộc về miền kí ức mà tôi mãi ghi nhớ. Lên đại học, chúng tôi mất liên lạc hoàn toàn.

Điều khiến tôi hối hận cho đến tận bây giờ, đó là tôi đã thất hẹn vào ngày Giáng Sinh. Đám bạn cấp hai thỉnh thoảng còn nhắc lại chuyện ấy với một ít trách móc. Cậu ấy đã chờ tôi gần hai tiếng ở Quảng Trường trung tâm. Với bàn tay đông lạnh thả dần niềm hy vọng tan biến theo từng giây đợi chờ không kết quả.

Tôi ân hận.

Rất nhiều lần sau này, tôi tưởng tượng đến cảnh gặp lại cậu ấy. Tôi sẽ cho cậu ấy biết bản thân đã thích cậu ấy nhiều đến mức nào. Tôi sẽ thú nhận tất cả lo lắng cùng sợ hãi. Tôi sẽ xin lỗi cậu ấy vì thất hẹn vào ngày Giáng Sinh. Tôi chỉ muốn gặp để nói rằng cậu ấy đã từng là tất cả của tôi, tình yêu của tôi, nụ cười của tôi, nỗi tiếc nuối của tôi.

***
Tôi đứng ở trạm chờ xe bus, chăm chú nhìn theo chiếc xe màu xanh da trời đã khuất sau những căn nhà phố nghiêng nghiêng trong ánh sáng nhàn nhạt lúc chiều sắp buông.


Bầu trời rất mượt. Tôi thậm chí có thể nhìn thấy mặt trăng lưỡi liềm xanh nhạt nằm dịu ngoan giữa nền trời trắng xóa. Ai đó từng nói với tôi, mặt trăng luôn hiện hữu trên bầu trời. Chỉ có điều mặt trời ban ngày sáng hơn tất cả mọi thứ, sáng đến nỗi chúng ta không thể nhận ra sự tồn tại của mặt trăng.

Nhưng nó vẫn ở đó, luôn luôn ở đó. Tròn vành vạnh hoặc khuyết một nửa, nhàn nhạt xanh hoặc lờ mờ trắng sữa.  Để đến một lúc nào đó, khi mặt trăng đủ to để phản chiếu ánh mặt trời, nó hiện ra, bất ngờ và đẹp đẽ.

Một đoạn gặp gỡ có thể gợi lên rất nhiều kí ức.

Tôi vẫn tin vào sự tình cờ trong thành phố đông đúc gần mười triệu dân. Tôi vẫn hy vọng được gặp lại cậu ấy vào một ngày nào đó. Tôi vẫn nhớ cậu ấy trong vài khoảnh khắc suy tư lặng người. Đáng tiếc, không phải lần này.

Tôi thở dài nghe điện thoại khi nghe thấy tiếng chuông gọi đến.

“Alo”

Một giọng nam ấm trả lời sau khoảng vài giây ngập ngừng.

“Tôi là người lúc nãy mượn điện thoại của bạn!” – Anh ta nói – “Bạn, là Hà An?”

Người rôi run lên, trong đầu có một ý nghĩ lóe nhanh qua khiến tôi sửng sốt.

“Vâng” – Tôi trả lời, cổ họng như nghẹn lại.

“Vậy tớ mượn cậu một ngày được không, Hà An? Bảy giờ tối tại Vòng Xoay”

Tôi kích động gật đầu, xong mới kịp nhớ ra mình đang nói chuyện điện thoại. Tôi lấy một bàn tay che lại vầng trán, mắt nhắm chặt, miệng mỉm cười nói ra câu trả lời mà tôi từng muốn nói với cậu ấy gần bảy năm trước:

“Tớ nhất định sẽ đến!”

Blog Radio 1 - Nếu Như Anh Hiểu


Anh là gió- ngang tàn và mạnh mẽ
 Em là cỏ- bé nhỏ và màu xanh
 Gió phiêu du, tự do đi khắp chốn 
Cỏ yếu mềm, dựa dẫm những cơn mưa 
Gió ham chơi, thổi đến vùng đất mới
Cỏ gồng mình, ganh chịu nỗi cô đơn 
 Anh là gió, băng sương và lãnh đạm
 Em là cỏ, bất lực nhìn anh đi 
 Sau vấp ngã, gió trở về, tàn tạ
Tìm đến cỏ, nơi hạnh phúc mong manh 
Cỏ tàn úa, sắc xanh kia đã nhạt 
Mỏi mệt thân gầy, trông đợi tháng năm 
Và gió sẽ chẳng bao giờ thay đổi
Sẽ mãi vùi mình trong những cuộc vui